Ngày Đăng : 26-08-2013  -  Xem Tin : 1374

LỄ CÀI HOA HIẾU HẠNH ( DL.2013 - PL.2557 )

Mỗi năm khi những làn gió thu se lạnh thổi về, lá vàng lác đác rơi theo từng hạt mưa bay, báo hiệu một mùa vu lan nữa lại về trên quê hương đất Việt. Tháng bảy về khơi gợi trong lòng chúng ta, nhất là những người con lưu lạc tha phương, những người con thiếu vắng mãi tình yêu của mẹ, phải hoài niệm về Cha, về Mẹ, đó là mùa Vu Lan báo hiếu, mùa báo ân đối với hai đấng sinh thành dưỡng dục

* xem hình ảnh lễ cài hoa hiếu hạnh

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT

 

            Kính bạch Chư Tôn Đức

            Kính thưa Quý Phật Tử

Mỗi năm khi những làn gió thu se lạnh thổi về, lá vàng lác đác rơi theo từng hạt mưa bay, báo hiệu một mùa vu lan nữa lại về trên quê hương đất Việt. Tháng bảy về khơi gợi trong lòng chúng ta, nhất là những người con lưu lạc tha phương, những người con thiếu vắng mãi tình yêu của mẹ, phải hoài niệm về Cha, về Mẹ, đó là mùa Vu Lan báo hiếu, mùa báo ân đối với hai đấng sinh thành dưỡng dục:

Vu lan kinh gọi ngàn phương

Hiếu ân con trẻ vấn vương trong lòng

Áo con cài đóa hoa hồng

Thắm tươi tình mẹ như đồng lúa xanh

Lễ Vu lan bắt nguồn từ sự tích lòng hiếu thảo của Tôn giả Mục Kiền Liê . Theo kinh Vu Lan thì mẫu thân của Tôn giả là bà Thanh Đề vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỹ, bị đói  khát hành hạ khổ sở.

Biết vong mẫu làm ngạ quỷ, Tôn giả đã dùng thần thông đem cơm xuống tận cõi địa ngục dâng mẹ. Nhưng cơm vừa dâng đến miệng liền hóa thành than hồng, mẹ của ngài không thể ăn được. Tôn giả quay về tìm Phật để hỏi nguyên do và xin Phật chỉ dạy phương pháp nào báo hiếu sog thân. Phật dạy rằng : « Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để mời thập phương tăng hợp lực cầu nguyện, hãy sắm sửa lễ phẩm cúng vào ngày đó ». Làm theo lời Phật mẹ của ngài đã được giải thoát, từ đó Lễ Vu Lan ra đời.

 

Hạnh phúc thay cho những ai trên cõi đời này còn cha mẹ. Thọ nhận vẹn toàn từ hai di chất, ta mang trong ta hình bóng và dáng dấp của hai đấng sinh thành. Cha tiếp sức cho ta lý trí, nghị lực và niềm tin, giúp ta vững vàng đứng lên trong giông bão để bước vào đời dù với muôn ngàn chông gai, thử thách. Mẹ vun đấp cho ta con tim dịu ngọt, từ ái, giúp ta rộng lượng bao dung và đồng cảm với cuộc đời. Cha cho ta dòng nhiệt huyết nồng nàn, ý chí hiên ngang để thẳng đường tiến xa về phía trước, mẹ cho ta dòng sữa thơm ngọt mát, con tim yêu thương để sẽ chia nghĩa cữ với tha nhân. Cha lo lắng cho ta từ manh áo chén cơm, sẵn sàng vượt núi chèo non, bất chấp hiểm nguy, gian khổ để có thể mang về cho ta mọi điều ta mong muốn. Người chỉ  vui khi thấy ta  bình yên vô sự, người chỉ an lòng khi thấy ta hồn nhiên chạy nhảy, vui đùa :

Cha giành hết mọi đắng cay

Cho con vị ngọt những ngày ấu thơ

Cha giành đỉnh núi mây mờ

Cho con đường rộng bây giờ con đi

Mẹ mang nặng chín tháng cưu mang, đẻ đau sinh tử, ba năm ẳm bồng, mẹ nhường cho ta bùi ngọt, mẹ quan tâm săn sóc cho ta, mẹ lo lắng đủ điều. Mẹ có thể đi sớm về trưa, buôn bán tảo tần một nắng hai sương, dù phải mòn hơi kiệt sức chỉ vì mẹ chỉ muốn ta vui và đầy đủ. Đến khi ta lớn khôn, mẹ lại cho ta đến lớp, người giúp ta tiếp xúc với thầy, với bạn, để ta có thể đọc những điều hay lẽ phải từ cuộc đời, hoàn bị cho ta một vốn hành trang vững chãi để vào đời

Thương con mẹ dệt niềm tin

Cho con ăn học, cho mình ước ao

Nỗi lo mẹ cộng thêm vào

Tuổi xuân tươi đẹp, mẹ trừ bớt ra

Bao lo lắng suy tư, đã làm cho mái đầu xanh của người pha sương trắng, những nhọc nhằn vất vả của cuộc đời đã làm oằn nặng cả hai vai

Nuôi con buôn bán tảo tần

Chỉ mong con lớn nên thấn với đời

Những khi trái gió trở trời

Con đau là mẹ đứng ngồi không yên

Trọn đời vất vả triền miên

Chạy lo bát gạo đồng tiền nuôi con

Suốt cuộc đời này, dường như cha mẹ chỉ biết sống cho ta, vì ta tất cả, dẫu phải đánh đổi hay chịu đựng bất cứ điều gì trong cuộc sống người cũng bằng lòng chấp nhận chỉ mong sao cho ta được hạnh phúc yên vui. Đến một sớm mai nào, trong giọt nắng bình minh ta vươn vai lớn lên và trưởng thành chhững chạc, ta ngẫng cao đầu hướng về phía trước, từ bỏ mẹ cha, để rong đuổi tha phương, ta đã nghe tiếng gọi của lợi danh, tháp tùng theo hội hè bè bạn thâu đêm suốt sáng. Ta có nghe đâu tiếng cha can, lời mẹ dỗ. Ta bỏ mặt ngoài tai những lời khuyên răn từ ái xuất phát từ tận cùng trái tim yêu con, thương con của mẹ cha. Ta đi rồi, cha bắt đầu bồn chồn lo lắng, mẹ thổn thức canh thâu nào đâu chợp mắt. Người dõi theo ta, vẫn đợi vẫn trong dẫu biết rằng bặt vô âm tín.

Ta mê mãi trên bàn chân rong ruỗi

Mắt mẹ già thằm lặng dõi sau lưng

Rồi một luc nào đó, sau nhiều năm bôn ba xuôi ngược, chợt bùi ngùi nghĩ tưởng mẹ cha. Ta  như muốn tìm lại chút dư âm của ngày xưa yêu dấu, muốn quay về đoàn tụ gia đình, muốn nghe lại những lời dạy dỗ tuy nghiêm khắc nhưng từ ái của cha, muốn được ngũ say bê chiếc võng đong đưatrong tiếng ru à ơi ngọt ngào và bao dung của mẹ………. Nhưng….chắc gì ta còn cơ hội, vì tuổi xế chiều đã đến với mẹ cha, theo tháng ngày chồng chất, bóng thời gian vùn vụt thổi qua :

Mỗi ngày qua con lại thấy ngẫn ngơ

Ai níu nỗi thời gian ai níu nỗi

Con mỗi ngày một lớn khôn thêm

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Chiều nay trong gió bấc lạnh lùng, ta trở về thăm lại mẹ cha ta, mái hiên xưa vẫn hiu quạnh cô liêu, vò võ một góc vườn nhu nhớ nhung buồn tũi. Lối nhỏ ngày xưa, giờ sao rêu xanh mờ xóa dấu, mãnh sân trước nhà giờ cỏ dại mọc đầy, cánh cổng vẫn khép hờ, nhưng ngôi nhà sao hoang vắng quá. Mẹ ta đâu, Cha ta đâu, tất cả bổng rơi vào khoảng không im lặng, ta nhìn ra ngỏ trước vắng bóng cha, ta tìm lối vườn sau cũng không gặp mẹ. Đây là chiếc áo của cha, kia là chiếc khăn của mẹ, kỷ vật ngày nào vẫn còn nguyên đó, vậy mà bóng người xưa giờ khuất dạng nơi đâu ?

Ta mất mẹ rồi ngày tháng rất lê thê

Tring ảo giác tìm đâu ra thực nữa

Quê xưa buồn quạnh quẽ

Vắng bóng mẹ hiền ơi

Chuỗi này thơ ta đong đầy kỷ niệm không nguôi

Đã sớm vượt khỏi tầm tay trong khoảnh khắc

Ta ngước nhìn khoảng không gian đêm trường phảng phất

Như có hình ảnh mẹ hiền đang chập chờn phía trước đợi chờ ta.

Kinh lạy mẹ. Kính lạy cha, có phải con quá hờ hửng, vô tâm lắm phải không, con bỏ mặc mẹ cha ngày đêm sống trong cô đơn hiu quạnh, con đã vô tình lãng quên để dòng chảy thời gian cuốn mẹ cha về tận phương trời nao, con không đợi một ngày kia mạ mất mới giật mình khóc lóc. Hôm nay về đây, xin cho con được quỳ gối trước mẹ, trước cha để nói lên lời tri ân và tạ tội. Có thể mẹ cha không còn nữa, nhưng mộg đời đã vì con vất vã hy sinh. Vậy mà nghĩa kia con chưa lần nào nghĩ tưởng để đáp đền. Dẫu phải bắt đầu mọi thứ từ hôm nay, nhưng dù có thờ phụng, kính dâng mẹ cha đến suốt cuộc đời này thì ân nghĩa kia làm sao con trả hết.

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha

Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ

Mây trời lồng lọng không phủ kín công cha

Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không

Nếu còn Mẹ còn Cha, xin bạn hãy vui lên và tự hào rằng mình vẫn còn một vùng trời hạnh phúc, hãy trân trọng cài lên ngực áo của nhau một đóa hoa màu hồng, màu hồng của sự thương yêu như màu máu trong tim mà mẹ cha đã vắt cạn một đời, hy sinh vì ta mà vất vả. Màu hồng ấy như nhắc nhở ta rằng phải nhớ về nguồn cội, về những thâm ân ta lớn của mẹ cha, và ta phải gắng công phụng dưỡng báo đền. Màu hồng nhớ màu hồng thương, mộg màu hồng đã gói trọn vấn vương bỡi những lo lắng tảo tần suốt cuộc đời cho ta, vì ta tất cả, xin bạn mãi giữ gìn đừng làm phai nhạt, như ấp ủ  nâng niu tình thương của hai đấng sinh thành. Nếu không may bất hạnh vì cha mẹ đã khuất. xin hãy lặng lẽ cài lên ngực áo của mình đóa hoa buồn trinh trắng. Bạn hãy cài hoa lên và khấn nguyện về mẹ cha với những gì cao cả và thiêng liêng nhất.

Dòng cảm niệm trôi qua theo thời gian, nhưng ý thức hiếu hạnh sẽ còn vang mãi trong lòng mỗi người con, mai này con có lớn khôn lên và rời khỏi vòng tay ấm áp của mẹ cha yêu dấu, thì mãi mãi mẹ cha vẫn là bóng cây che mát suốt cuộc đời con.

Hỡi tất cả những ai đang còn mẹ, xin đừng làm nước mắt mẹ tuôn rơi, hãy về bên mẹ và nói với mẹ rằng : Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! con thương mẹ lắm mẹ ơi…

HÌNH ẢNH LỄ CÀI HOA HIẾU HẠNH ( XEM TẠI ĐÂY )

NHỮNG VẦN THƠ HAY VỀ  MẸ CHA

  Ngày Đăng : 26-08-2013  -  Xem Tin : 1374
Gửi bình luận :
Tên :     

Email :   

Nội dung :

Video

Đăng ký nhận tin
Anh chị em không có thời gian để ghé thăm thường xuyên. Hãy đăng ký để được nhận thông báo có bài viết mới qua email.



Liên Kết WebSite
Thống Kê
Tổng Truy Cập : 75006
Truy Cập Trong Ngày : 1